Đừng tự làm mình đau thêm nữa nhé em

Forum lopb2.tk - Trường THPT Kim Sơn A
Chào mừng các bạn đến với Forum Lớp b2- Mái Nhà Tình Bạn.
Lopb2.tk ra đời với mong muốn sẽ là nơi để mọi người quy tụ
cùng nhau học hỏi, thư giãn và chia sẻ mọi nỗi buồn vui trong cuộc sống,
là nơi tình bạn được vinh danh.Là nơi để mọi người lớp b2 luôn nhớ về nhau

Chúc các bạn luôn hạnh phúc và thành công trong cuộc sống.

Chú ý
» Hãy đăng ký hoặc đăng nhập để có thể xem toàn bộ nội dung các chuyên mục.
» Xin xem phần nội quytrợ giúp để biết cách sử dụng diễn đàn.
» Rất mong tìm kiếm trước khi đặt câu hỏi.
» Yêu cầu viết tiêu để cụ thể rõ ràng. Không sử dụng ngôn từ thiếu văn hóa trên diễn đàn.
» Báo danh hoặc tìm kiếm nick chat tại đây.

  • Music Box
  • Chatbox

:: Lớp b2- Trường THPT Kim Sơn A::
  • Kỷ niệm b2

Share|

Đừng tự làm mình đau thêm nữa nhé em

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Mon Sep 13, 2010 8:35 am


Admin

pvdung

Admin

Xem lý lịch thành viên
Số bài gửi Số bài gửi : 448
Sinh nhật Sinh nhật : 09/11/1990
Tham gia Tham gia : 07/08/2010
Thanks Thanks : 7
Xiền b2 Xiền b2 : 12523
Tài sản Tài sản :

Bài gửiTiêu đề: Đừng tự làm mình đau thêm nữa nhé em



Hôm nay tâm trạng của bạn thế nào?

Nếu bạn đang gặp tâm trạng không tốt hay đang trải qua một nỗi buồn dài thì Blog Radio tuần này dành cho bạn và cùng chia sẻ với bạn!

Trong một số Blog Radio cách đây đã lâu có một câu nói được rất nhiều bạn đọc yêu thích đó là “Cuộc sống cho ta một nỗi đau cũng sẽ cho ta một người để xoa dịu nỗi đau đó. Ai là người thường xuất hiện để xoa dịu nỗi đau của bạn? Mỗi người có một cách để xoa dịu nỗi đau của mình, người cất giấu nó vào sâu thẳm trong lòng, người tìm đến sự sẻ chia, nhưng cũng có những người gặm nhắm nỗi buồn để nó mãi không “liền sẹo”... Mời các bạn cùng đến với Blog Radio tuần này và chia sẻ với hai câu chuyện của chúng tôi!

  • Hãy save những vết thương vào file "kỷ niệm"



Blog Việt - Bạn hãy hình dung bộ não của chúng ta như ổ cứng của máy vi tính. Khi còn bé, bộ nhớ còn trống rất nhiều, nên cái gì mình cũng nhớ: tốt nhớ, xấu nhớ vẫn không sao. Nhưng rồi khi ta đã lớn, mở rộng thêm bao nhiêu mối quan hệ, công việc, học tập đã chiếm hết bộ nhớ của bạn. Vì vâỵ có lúc mình cảm thấy căng thẳng, mệt mỏi…

Tại sao ta không sắp xếp lại, xóa bớt đi cho bộ nhớ nhẹ hơn, khởi động nhanh hơn, load dễ dàng hơn?

Đã nhiều lần tôi muốn “delete” hết tất cả, không còn nhớ nhung gì nữa, để bắt đầu cái mới tốt đẹp hơn. Nhưng mọi thứ không dễ dàng như mình “click chuột phải” chọn “delete”như máy vi tính. Tôi càng muốn quên đi thì nó lại cứ hiện về rõ rệt trong đầu.

Càng ngày bộ nhớ càng đầy thêm, kéo theo là những nỗi buồn, những căng thẳng, những đêm khuya ngồi 1 mình nghe Rock hay nhạc Trịnh để xua đi nổi buồn,để quên đi tất cả…Quên hết, quên hết…miệng tôi cứ lẩm bẩm như sư thầy tụng kinh. Nhưng đâu lại vào đấy,tôi vẩn không sao quên được.

Tôi phải làm gì để quên được nó đây?

Với nhiều biện pháp đươc đưa ra:

Giải pháp thứ 1: Mở rộng thêm nhiều mối quan hệ, đi chơi nhiều hơn…Nhưng rồi vừa không quên được mà bộ nhớ lại càng đầy hơn, mệt người, tốn kém…Nói chung không ổn.

Giải pháp thứ 2: Rủ mấy thằng bạn thân đi uống rượu. Rượu sẽ giúp ta quên đi tất cả. Nhưng như ai đó đã nói: “Nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm”. Để rồi sáng mai tỉnh dậy tôi phải đối mặt với hậu quả để lại : là hiện trường bừa bộn, là những giọt nước mắt rơi trên gò má gầy, sạm vì nỗi vất vả của mẹ. Tôi sợ nhất ánh mắt mẹ nhìn tôi lúc ấy, ánh mắt thất vọng về sự buông thả của thằng con trai. Lúc đó tôi sợ ,tôi buồn ,tâm trạng giày xéo ,lòng tôi đau, cổ họng nghẹn lại như mắc phải cái gì đó. Mẹ ơi!Con sai rồi…Cái đáng quên không quên được,lại làm cho mẹ buồn vì tôi. Giải pháp này thất bại nặng nề.

Dường như trái tim tôi mang đầy vết thương, thật khó có thể lành. Tôi không muốn đụng vào chỗ đau. Cũng chẳng muốn ai hàn gắn cả. Rồi tôi đi làm,đi học... Cuộc sống ý nghĩa và đỡ tẻ nhạt hơn .Nhưng tôi vẫn ghét đêm. Đêm nào tôi cũng ngủ muộn,cũng nghe Rock, nhạc Trịnh. Mình tôi với màn đêm yên tĩnh tôi sẽ lại nhớ tới người ta. Tôi không còn yêu người ta như ngày xưa nhưng cũng không sao quên được hình bóng ấy. Tôi vẫn giữ tất cả kỉ niệm bên mình, không cho năm tháng xoá nhoà. Người ta vẫn nằm ở một nơi sâu kín trong trái tim tôi. Có phải vì thế nên tôi cứ hay buồn....

Ảnh minh họa
Rồi một ý tưởng nảy ra trong đầu tôi: Tôi tự tạo cho mình một File mang tên: File “Kỷ Niệm”. Rồi tất cả những gì mà tôi đã cố quên mà vẩn nhớ tôi đem ra sắp xếp lại, NÉN chúng lại “cut”, rồi “paste” tất cả vào file “kỷ niệm” này. File này được tôi giấu vào 1 chỗ khuất để mỗi lần mở máy ra tôi không phải nhìn thấy nó nữa.

Nó cũng giống như vết thương lâu ngày không khỏi mà ngày nào mình cũng nghĩ đến nó, cứ cào cấu, khoét sâu hơn vào vết thương…làm cho nó không khỏi, có thể bị nhiễm trùng. Vậy thì tại sao tôi không chấp nhận vết thương này, chấp nhận, sống chung với nó, coi là 1 phần trong cuộc đời mình. Để rồi thời gian sẽ chữa lành vết thương này. Cho đến 1 ngày, khi nhìn vào vết sẹo này mình sẽ vẫn nhớ về một kỷ niệm gắn liền với cuộc đời mình. Khi ấy, vết thương năm nào đã thành sẹo, không thể làm đau mình đươc nữa. Mình sẽ không quên về nó, nhưng nó đã đươc “save” vào file “kỷ niệm” từ bao giờ rồi...

“Cái quý giá nhất trên đời này không phải là cái mình chưa có được, cũng không phải là cái mình đã mất đi. Mà cái quý giá nhất trên đời này là cái mình đang có”. Thì ai đó ơi! Hãy biết trân trọng nâng niu và bảo vệ cái mình đang có để nó không bị mất đi, phải phát triển nó để được những cái mình chưa có!


  • Gửi từ email Anh Tuấn - mrtuan.ho1986@....



  • Viết cho em!

“ Viết cho em, là “cơn gió nhỏ”, là tình yêu của anh… hôm qua, hôm nay và mai sau nữa em nhé!”

Blog Việt - Đâu đó, em cần những khoảng lặng để nghĩ suy cho riêng mình. Có tù túng, có chật chội lắm không khi em cứ mãi quẩn quanh với quá khứ, cứ cố chạm vào nỗi đau trong em. Cái vết thương vốn dĩ đã lên da non, không thể nói là đã lành lặn, nhưng ít ra là không còn mưng mủ, sưng tấy như trước đây nữa. Vậy mà… em cứ mãi … làm đau em thôi!

Em muốn quên, nhưng dặn lòng không bao giờ được quên. Em khó nhọc, mệt nhoài để đi qua chừng ấy nỗi đau khi tuổi đời em còn quá trẻ. Em sợ một bàn tay nắm của ai đó, sợ đôi bờ vai mình lại run run trong tiếng nức nở nghẹn ngào. Em sợ ai đó hiểu mình, sợ ai đó sẽ chạm vào những phần khuất, sâu trong em. Sợ những sẻ chia của lòng người có là chân thật hay cũng chỉ là… giả tạo, là phù phiếm, là phút chốc thôi…


Ảnh minh hoạ: vi.sualize
Cuộc đời vốn dĩ ngắn ngủi là thế mà sao mình không sống thật với nhau, đối đãi với nhau trong ân tình và sự tử tế. Cớ chi lại làm tổn thương nhau bằng cách này hay cách khác, cớ chi lại làm đớn đau những tâm hồn vốn dĩ phải được nâng niu.

Anh luôn tự nhắc nhở mình rằng: Cảm ơn quá khứ, trân trọng hiện tại và hướng tới tương lai ở phía trước. Nghe có vẻ máy móc, câu chữ nhưng thực sự là như vậy. Không tự khích lệ và động viên mình thì … Ai? Ai sẽ làm việc đó thay cho mình đây? Có ai đó đã nói rằng nếu mình không tự nâng mình dậy, ngay cả khi có ai đó muốn nâng mình dậy, thì mãi mình cũng không thể nào đứng lên được. Ừ! mãi sẽ chẳng thể đứng lên được nếu mình không tự mình gắng sức. Đau đớn nào, khó khăn nào và mất mát nào trong đời rồi cũng sẽ qua mà em. Sẽ qua hết mà, chắc chắn là như vậy!

Hãy đi qua những khó khăn, những thử thách, những…và cả những lần mà tim rất đau, và nước mắt rơi có khi ít hoặc nhiều. Không chỉ là trong tình cảm, mà là trong nhiều “lĩnh vực” khác của cuộc sống nữa. Để làm gì em biết không? Để biết là mình mạnh mẽ như thế nào, can đảm như thế nào và bản lĩnh đến mức nào, em ạ! Hãy nghĩ đơn giản thế này thôi em nhé! Em gieo một hạt mầm và chờ cho đến khi nó lớn lên thành một cái cây. Nhưng để lớn lên, hạt mầm phải tự cựa mình, tách ra khỏi vỏ hạt. Hạt mầm nhỏ bé lắm, nhưng cũng trải qua những lần “bị đau”, “được đau” và “phải đau” em ạ! Phải đau đớn và nhức nhối như thế thì mới “lớn” lên được, mới có thể trở thành một cái cây với nhiều hoa trái ngọt, lành. Em không sống kiếp là cây, nhưng em sống kiếp là người, một kiếp người mà em yêu quá đỗi và tha thiết được sống cho trọn vẹn, đủ đầy. Thế thì cớ gì mà lại buồn sầu và đau khổ nhiều như thế phải không em? Những lần bị, được và phải đau trong đời là không ít, là tăng theo cấp số cộng hay nhân, là tùy thuộc vào nhân sinh quan tích cực của mỗi người.

Ảnh minh hoạ: vi.sualize

Em à!

Đừng tự mình “cố gắng” làm mình đau nữa nhé! Cái gì qua rồi, em để nó ở đâu đó đi, ở đâu đó cũng được nhưng đừng quay đầu lại nhìn nó... nhiều như vậy nữa. Hay là … để mai anh mua cho em cái hộp to thật là to nhé! Em gói gém, cất hết những nỗi buồn vào trong đó! Tựa vai anh này! Anh không biết là với em, bờ vai anh có đủ rộng, đủ vững chắc, và ấm nồng để em không thấy “lạnh” nữa không. Nhưng dù là ít ỏi, là trong khả năng và tất cả những gì anh có thể, anh mong là em sẽ cười, cười vì thấy bình yên thực sự về …trong tim.









































K spam
Spam
Spam pro

Tài sản của bạn


Mon Sep 13, 2010 12:17 pm

avatar

Admin

ĐạiGia

Admin

Xem lý lịch thành viên http://lopb2.tk
Số bài gửi Số bài gửi : 784
Sinh nhật Sinh nhật : 28/09/1990
Đến từ Đến từ : Lớp b2
Tham gia Tham gia : 18/07/2010
Thanks Thanks : 97
Xiền b2 Xiền b2 : 19620
Tài sản Tài sản :


Bài gửiTiêu đề: Re: Đừng tự làm mình đau thêm nữa nhé em

Đang nghe!!!! Hay và ý nghĩa quá
Thật sự rất hay Đừng tự làm mình đau thêm nữa nhé em






Tài sản của bạn


Mon Sep 13, 2010 4:13 pm

avatar

Admin

suti pham

Admin

Xem lý lịch thành viên
Số bài gửi Số bài gửi : 248
Đến từ Đến từ : thai nguyen
Tham gia Tham gia : 31/08/2010
Thanks Thanks : 2
Xiền b2 Xiền b2 : 8249
Tài sản Tài sản : vô sản

Bài gửiTiêu đề: Re: Đừng tự làm mình đau thêm nữa nhé em

cái nỳ m đọc ở đâu rùi ấy nhỉ






Tue Sep 14, 2010 12:11 pm


Admin

pvdung

Admin

Xem lý lịch thành viên
Số bài gửi Số bài gửi : 448
Sinh nhật Sinh nhật : 09/11/1990
Tham gia Tham gia : 07/08/2010
Thanks Thanks : 7
Xiền b2 Xiền b2 : 12523
Tài sản Tài sản :

Bài gửiTiêu đề: Re: Đừng tự làm mình đau thêm nữa nhé em

Oh,các mem đọc xong bài đấy hay mà k thanks ah,thế các mem đã nhìn thấy chữ kỹ của cá nhân của add pvdung chưa,hjchj





K spam
Spam
Spam pro

Tài sản của bạn


Tue Sep 14, 2010 12:19 pm

avatar

Admin

ĐạiGia

Admin

Xem lý lịch thành viên http://lopb2.tk
Số bài gửi Số bài gửi : 784
Sinh nhật Sinh nhật : 28/09/1990
Đến từ Đến từ : Lớp b2
Tham gia Tham gia : 18/07/2010
Thanks Thanks : 97
Xiền b2 Xiền b2 : 19620
Tài sản Tài sản :


Bài gửiTiêu đề: Re: Đừng tự làm mình đau thêm nữa nhé em

Anh và suti ko phải là mem chú ạ 15 15 15 15






Tài sản của bạn


Tue Sep 14, 2010 9:37 pm


Admin

pvdung

Admin

Xem lý lịch thành viên
Số bài gửi Số bài gửi : 448
Sinh nhật Sinh nhật : 09/11/1990
Tham gia Tham gia : 07/08/2010
Thanks Thanks : 7
Xiền b2 Xiền b2 : 12523
Tài sản Tài sản :

Bài gửiTiêu đề: Re: Đừng tự làm mình đau thêm nữa nhé em

hj,thì các add suti,add Khánh đọc bài thấy hay thì phải thanks cho add pvdung còn post tiếp lên chứ
hj





K spam
Spam
Spam pro

Tài sản của bạn





Sponsored content

Bài gửiTiêu đề: Re: Đừng tự làm mình đau thêm nữa nhé em


Đừng tự làm mình đau thêm nữa nhé em

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang


Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Tập Thể Lớp B2 Trường THPT Kim Sơn A :: CLB CƯỜI HỞ MƯỜI CÁI RĂNG :: Clip hài-Clip của lớp B2-